Ảo thuật Việt Nam – Cần một sân chơi “đúng nghĩa”

giá trị ảo thuật

Ảo thuật ngày nay không những đòi hỏi sự khéo léo, chuẩn xác mà còn phải có phong cách riêng khi biểu diễn. Bởi vậy, có nhiều ATG đam mê muốn gắn bó nghề này nhưng ít người thành công. Muốn theo nghề ảo thuật, ATG phải tự thân vận động khi Việt Nam chưa có trường lớp đào tạo chính quy, không có sân chơi luyện tập ổn định. Hệ quả là sự khó khăn trong biểu diễn, tiết mục không trọn vẹn, sao chép của nhau khiến ảo thuật Việt vẫn còn gặp nhiều khó khăn.

Giá trị của ảo thuật

Giá trị ảo thuật chính là ở sự kỳ bí, ma mị. Đạo cụ ảo thuật có thể mua được nhưng phong cách biểu diễn cần nét riêng, tài năng thì không phải ai cũng có được. Mất rất nhiều thời gian cho quá trình tập luyện và biểu diễn nhưng ảo thuật gia Việt Nam chưa nhận được những điều tích cực từ người xem.
Ảo thuật gia Diệp Bảo Hiệp cho biết: “Tôi biểu diễn ảo thuật lâu năm, mặc dù sự gian truân, vất vả hiểm nguy luôn ở mức cao. Mải miết đi mãi, diễn mãi rồi cũng chỉ có hai bàn tay trắng quay về. Cái được duy nhất có chăng chỉ là những tràng pháo tay giòn giã của khán giả. Họ không quan tâm và cũng chẳng bao giờ nhìn thấy giọt mồ hôi, thậm chí cả máu người nghệ sĩ phía sau sân khấu”.

Thí sinh trong chương trình Việt Nam Got Tallent

Hai anh em nhà ảo thuật

Vì được coi là tiết mục thay thế cho các chương trình tạp kỷ nên các ATG luôn bị trả tiền cát-sê thấp, khó có thể chi trả cho chi phí mua dụng cụ và chất xám. ATG David Hùng cười thương xót: “30 năm đi diễn, vợ tôi chưa bao giờ cầm được tiền mà tôi biểu diễn ảo thuật có được, vì tất cả số tiền đó tôi đều trút vào mua sắm, sản xuất đạo cụ biểu diễn, đôi khi còn xin thêm tiền nhà để bù vào chi phí mua sắm đạo cụ”.

Dễ nản chí

Với mức Cát-sê thấp lại bị đối xử bất công nên các bạn trẻ hiện nay thích nghề biểu diễn ảo thuật sân khấu nhưng không gắn bó với nghề. Họ học nhưng mau chán nản và ít có sự đầu tư, phát triển nghề ảo thuật.

Ảo thuật Việt Nam từ thập niên 70 đã có những tên tuổi lừng danh, tạo được ấn tưởng đối với khán giả trong và ngoài nước nhưng đến nay, khi thế hệ “trước” của ảo thuật sắp đi vào dĩ vãng mà vẫn chưa có thế hệ tiếp nối và viễn cảnh của đang là sự chua xót của các ATG hiện nay.

Thắp lửa nghề ảo thuật

ATG Tony Quang – nghệ nhân có 50 năm theo nghề đầy công hiến. Ông đã mất nhưng ngôi nhà vẫn còn lưu giữ nhiều dụng cụ biểu diễn. Bà Lan Đài – vợ ông cho biết: “Sinh thời, ông Tony Quang quý những dụng cụ do ông đã tự sáng chế. Tất cả đều được lưu giữ để một ngày nào đó có thể trao lại cho những nghệ sĩ trẻ có tâm huyết với ảo thuật.”

 

Còn giáo sư – ATG Nguyễn Khuyến đang thu nhận học trò và truyền lửa yêu nghề cho những cháu mới vào nghề. Căn nhà của ông trở thành “lớp học nhỏ” để đào tạo cho các chàu. Ông còn dựng hẳn một sân khấu cho học trò biểu diễn và luyện tập với mong muốn giữ lửa với nghề này.

Cần trường dạy ảo thuật “đúng nghĩa”

Với tình trạng hiện nay, các ảo thuật gia chủ yếu học bằng cách “truyền nghề” với cách học không bài bản, ai có gì hay là học rồi “chế” lại. Nhưng ảo thuật không thể chỉ dạy và học dựa theo cách truyền nghề hoặc sao chép từ người đi trước mà phải qua trường lớp dạy ảo thuật chính quy, như vậy Ảo thuật Việt Nam mới có những tài năng vươn tầm thế giới.

 

Để thực hiện tâm nguyện của những ATG của thế hệ “vàng”, Ảo thuật NTP chúng tôi đã xây dựng khóa học ảo thuật với mong muốn nền ảo thuật Việt Nam sẽ phát triển hơn.

Thông tin về khóa học ảo thuật bạn có thể tham khảo tại đây: www.shopaothuat.net/hoc-ao-thuat

0/5 (0 Reviews)

Leave a Reply

Your email address will not be published.